Em chỉ là một cô tiểu thư bướng bỉnh, cố chèo chống giữa dòng đời bất tận này. Anh đã bước vào cuộc sống của em một cánh thật bất ngờ và cái cách anh rời đi, nó cũng bất ngờ như ngày anh đến. Em những tưởng anh sẽ là người có thể nắm lấy tay em và đi cùng em đến hết con đường đời dài vô tận này, nhưng không, em đã quên mất một điều là cuộc sống này không chỉ là một màu hồng như những bộ phim hàn quốc em thường xem anh ạ. Anh nói đúng, không phải cứ nắm chặt lấy tay ai đó thì họ sẽ bên ta mãi.

Đó là lý do mà tại sao, lúc anh nói rằng chúng ta hãy dừng lại, em đã không còn níu kéo bàn tay ấy thêm lần nữa, vì đơn giản em biết, em đã chạm phải cái giới hạn của chịu đựng trong con người anh rồi. Em biết chứ, em biết anh đã phải chịu đựng cái sự vô lý và bướng bỉnh trong con người em rất nhiều rồi và có thể đến giờ phút này đây, anh đã quá mệt mỏi rồi anh nhỉ. Vậy thì, đừng làm nhau thêm đau nữa, em buông rồi đấy, anh sẽ không phải mệt mỏi vì em nữa đâu, hãy luôn vui vẻ như cái cách anh làm em vui, anh nhé.

Tình yêu của em là sự ích kỷ. Đúng, em chấp nhận điều đó, vì em không muốn anh thuộc về ai nữa cả, em rất sợ, sợ một ngày nào đó anh buông tay em, nên em cố gắng nắm thật chặt bàn tay anh, thật chặt. Nhưng, em lại một lần nữa sai, em quên rằng, nắm chặt quá hóa ra lại cũng con nít như vậy. Em chỉ biết giữ chặt lấy anh một cách ích kỷ, để rồi cũng vì vậy, em mất anh.

Anh nói đúng, có lẽ, đôi lúc ta xa nhau không vì điều gì cả, chỉ đơn giản là ta đã cạn duyên rồi. Anh từng nói, em không sai, anh cũng không đúng. Nhưng em lại cảm thấy em là người sai anh ạ. Giá như, em hiểu anh hơn một tí, em có thể trưởng thành hơn một tí, thì có lẽ ta đã không xa nhau như vậy. Nhưng trên đời này làm gì có hai từ giá như anh nhỉ, nên em mất anh.

Giờ với anh, em chỉ là một người dưng xa lạ. Em không còn đủ tư cách để quan tâm anh mỗi ngày nữa rồi. Em chỉ có thể đứng từ xa và mong là sẽ có ai đó tốt hơn em, yêu anh như em mà thôi. Ai đó có thể hiểu anh hơn em. Ai đó sẽ không bướng bỉnh và biết nghe lời anh hơn. Ai đó sẽ biết cách làm anh cười như cái cách mà anh đã làm em vui. Ai đó sẽ không thể là em nữa rồi. Anh hãy nơi phương trời đó, phương trời không có em. Còn em ư, mất anh, em đã mất cả thế giới của mình rồi, em lạc lối giữa dòng đời rồi anh ạ.

Nguyễn Mon – By Dear